Mặc dù, tôi đã nghe bài hát này đến cả trăm lần rồi. Nhưng sao mùa Valentine này khi nghe lại
, mà tôi lòng vẫn còn cảm thấy có một chút gì đó xót xa…
Tại sao lại thế?
Phải chăng là vì tôi luôn luyến tiếc khi đã không cố níu chân em lại; mà để em vội vảng bước đi một cách hững hờ… Và rồi:
”Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình là mất nhau
… ai xa xôi có biết hay chăng lòng anh vẫn thế thôi.”
Buồn! Trong cái không gian của một đêm thức trắng ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Tôi lặng dõi theo, những chiếc lá bị gió cuốn phăng trong mịt mù, hỗn độn,…Chợt! Trong tôi, một suy nghĩ: “Sao mà, con đường quen thuộc ngày ấy; giờ lại dài lê thê đến vô tận như vậy?”
Cảm thức dường như mình chỉ là một chiếc lá bé nhỏ, khiến tôi không khỏi chạnh lòng và quay vô, đối mặt với căn phòng của tôi.
…căn phòng vẫn vậy-im lặng, lạnh ngắt, chỉ còn một mình tôi với tiếng thở dài.
Bỗng dưng, kí ức…tràn về? Bay lên rồi chợt hạ xuống, những kí ức cứ liên tục xoay tròn, mờ ảo, lướt thướt…lấp đầy khoảng trống của căn phòng.
Đưa tay ra! Những tưởng có thể nắm lấy một mẩu kí ức vui của ngày ấy! Nhưng sao nó chợt tan biến và để lại nơi tay một thứ gì đó lạnh lẽo - băng tuyết…
Ngày ấy, em trong tôi thật tuyệt…
Ừ! Thì ngày ấy… cái ngày mà đôi ta còn bên nhau.
Từng ngày từng giờ, đối với tôi đó là niềm tin, nghị lực để vượt qua tất cả, vươn lên trong cuộc sống. Cho dù mệt nhọc, mồ hôi thấm đẫm vai thì tôi vẫn luôn vui, “…vì anh có em”
Thực sự thế…
Em là nguồn động viên lớn lao. Em như một nụ cười khi tôi vui và cũng là nước mắt khi tôi buồn. Em cùng tôi sẻ chia khi cô đơn trong cuộc sống.Càng ngẫm tôi càng cảm thấy mình mất đi quá nhiều, yêu em quá nhiều… đến mức mà, giờ đây. Tôi “đau.”
Phút giây nhìn lại mình, trầm tư, cô quạnh lại hiện trên nền của cái điệp khúc; “…giá như có em ở bên em sẽ truyền cho tôi hơi ấm, làm bay đi những dòng nước mắt đang tuôn ra trong lòng.” Nhưng,…
Xót xa,…
…gì đây khi mà tất cả như dừng lại, chỉ còn mình tôi bên căn phòng tối, và một hoài niệm để ngỏ;
“Ôi! Bầu trời. Ôi! Bao vị thần đã chứng giám đã hiểu lòng ta mà tại sao vẫn không mỉm cười. Để nay đôi ta mãi chia li.”
P/S: Để lại cuộc tình sau bao ước mơ tình yêu đầu tiên đã lỡ trao ai rồi,để lại một mình anh ôm đắng cay.Từ nay về sau con tim anh lạnh giá.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét
Nhập nội dung bạn nhận xét vào đây...